TRUYỆN MẦM NON

 

TRUYỆN: VỊT CON ĐI HỌC

Không đợi đồng hồ rung chuông báo thức, Vịt Con vẫn dậy sớm hơn mọi ngày, chú háo hức mong chóng sáng để mẹ đưa đi học, chả là hôm nay ngày đầu tiên Vịt con tới lớp. Vịt Con thích lắm, dọc đường chú cứ hát suốt.
Trường của Vịt Con nằm trên một bãi đất rộng, có dòng suối chảy qua, hai bên bờ suối có nhiều hoa đua nhau nở, rất đẹp.

Lớp mẫu giáo của Vịt Con thật vui vẻ có nhiều bạn. Ai đến lớp cũng được cô giáo Gà Mơ âu yếm xoa đầu và hỏi tên từng bạn. Vịt Con được cô giáo cho tự giới thiệu về mình trước, Vịt Con lễ phép: Cạp! Cạp…thưa cô con là Vịt Con, con rất thích bơi lội. Vịt Con chưa nói dứt lời, Ếch xanh đã lau tau: Ộp! ộp…con cũng thích bơi lội. Cô Gà Mơ tỏ ý không vui, cô nói: Ếch Xanh ơi, con phải tay xin phép rồi mới nói chứ? Ếch Xanh biết lỗi, cúi đầu:vâng ạ.
Các bạn Trống Choai, Cún Nâu và Mèo khoang cũng lần lượt nói về mình. Này nhé: bạn Trống Choai gáy ò… ó… o… để đánh thức mọi người dậy. Bạn cún Nâu sủa: gâu…gâu…gâu… và trông nhà rất giỏi. Bạn Mèo khoang kêu: meo …meo, lũ chuột nghe thấy sợ lắm. Bạn Ếch Xanh giống mình thích bơi lội nhưng lại kêu: ộp…ôp… Vịt Con khoái chí cười thật tươi, mình có nhiều bạn,mỗi bạn đều có một tên và tiếng kêu riêng, thật đáng yêu
Sau giờ họp mặt, cô Gà Mơ cho cả lớp tập thể dục, học múa hát, cô còn cho các bạn vui chơi thỏa thích… cô dạy bạn bè phải đoàn kết, nhường nhịn, gíup đỡ lẫn nhau, phải biết lế phép, ngoan ngoãn và vâng lời người lớn.
Một ngày ở lớp Vịt Con được học bao điều, chú thấy mình như lớn lên nhiều…
Khi ông mặt trời xuống núi là lúc Vịt Mẹ đón Vịt Con, trên đường về nhà Vịt Con ríu rít kể cho mẹ nghe về cô giáo và các bạn của mình..

TRUYỆN : GẤU CON BỊ ĐĂU RĂNG

Một hôm, vào ngày sinh nhật của Gấu con, các bạn của chú đến rất đông, Mèo và Thỏ mang bánh ga tô, các bạn chim mang các viên kẹo đủ màu sắc, Chó thì mang đến một hộp kẹo sôcôla, còn Rùa mang bánh bích qui… đến tặng Gấu. Gấu ta thích lắm, chú ăn rất ngon lành và không ngớt lời khen: ” ôi! Sao toàn thứ ngon thế này! Tôi cảm ơn các bạn”.

Khi buổi tiệc sinh nhật đã tan, các bạn đã về hết, như thường lệ, Gấu con không đánh răng mà nhảy tót lên giường đi ngủ. Chỉ chờ có thế, chúng tôi – những con Sâu Răng nhảy ra mở tiệc linh đình, chúng tôi gặm, cậy, đục khoét những chiếc răng bám đầy bánh kẹo của Gấu con, Đêm đó Gấu con kêu gào thảm thiết vì đau nhức răng.
Hôm sau, Gấu mẹ phải đưa Gấu con đến bác sĩ khám bệnh. Bác sĩ bảo: “Này Gấu con, răng cháu sâu nhiều quá, phải chữa ngay thôi. Nếu để lâu sẽ bị sún hết đấy. Cháu nhớ là không nên ăn nhiều bánh kẹo, nhất là vào buổi tối. Hằng ngày phải đánh răng trước khi đi ngủ và sau khi ngủ dậy”
Nhớ lời bác sĩ dặn, ngày nào Gấu con cũng chăm chỉ đánh răng. Chú đánh răng rất cẩn thận, đánh mặt trước, mặt sau của răng theo đúng lời dặn của bác sĩ làm cho răng trắng bóng. Gấu con không ăn nhiều bánh kẹo mà ăn nhiều các chất bổ khác như thịt, cá, trứng, sữa, rau quả tươi, nên răng của chú trở nên chắc và khỏe hơn. Còn những chú Sâu Răng chúng tôi thì từ đấy không còn gì để ăn nữa nên phải chạy ra khỏi miệng Gấu con

TRUYỆN : ĐÔI BẠN TỐT

Thím Vịt bận đi chợ xa đem con đến gửi bác gà mái mẹ. Gà mái mẹ gọi con ra chơi với Vịt con.Gà con xin phép mẹ dẫn Vịt con ra vườn chơi và tìm giun để ăn. gà con nhanh nhẹn đi trước. Vịt con lạch bạch theo sau. Thấy Vịt con chậm chạp, Gà con tỏ ra không thích lắm. Ra tới vườn, Gà con lấy hai chân bới đất tìm giun. Ngón chân của Vịt có màng không bới đất được. Vịt con cứ lạch bạch khiến đất bị nén xuống. Gà con không tài nào tìm giun được. Gà con tức quá nói với Vịt con :
-Bạn chẳng biết bới gì cả, bạn đi chỗ khác chơi để tôi bới một mình vậy.
Vịt con thấy Gà con cáu với mình cũng buồn, liền bỏ ra ao tìm tôm tép ăn. Một con Cáo mắt xanh, đuôi dài nấp trong bụi rậm, thấy Gà con đi tìm mồi một mình định nhảy ra vồ. Gà con sợ quá vội ba chân bốn cẳng chạy ra bờ ao. Gà con vừa chạy vừa kêu : “Chiếp, chiếp, chiếp !”.
Vịt con đang lặn ngụp tìm tôm, nghe tiếng bạn gọi vội lướt nhanh vào bờ kịp cõng bạn ra xa. Cáo chạy tới bờ đó thấy Gà và Vịt đang ở gần ao sâu. Chờ mãi không được, Cáo liếm mép và bỏ đi. Nhờ Vịt có đôi chân như mái chèo bơi rất nhanh mà Gà con thoát chết… Lúc này Gà con mới thấy việc mình đuổi Vịt con là không tốt, và xin lỗi bạn. Vịt con không giận mà còn mò tôm cho gà con ăn.
Từ đấy mỗi khi Vịt con đến chơi ,Gà con mừng tíu tít đi tìm giun cho Vịt con ăn. Gà con nhanh nhẹn đi trước, Vịt con lạch bạch theo sau. Hai bạn gà và Vịt rất quý mến nhau.

TRUYỆN : CÔ BÉ QUÀNG KHĂN ĐỎ

Ngày xưa có một cô bé thùy mị, ai thấy cũng yêu. Yêu nhất vẫn
là bà, có gì bà cũng đem cho cháu. Bà cho cháu một chiếc khăn
quàng bằng nhung đỏ. Chiếc khăn hợp với cô quá đi mất, đi đâu cô cũng quàng. Vỡ vậy người ta gọi cô là Cô bé quàng khăn đỏ.
Một hôm, mẹ bảo cô:
– Khăn đỏ con ạ, đây có miếng bánh Con mang đến biếu cho bà nhé. Con đi thì đi đường thẳng, đừng đi đường vòng con nhé, nếu không Chó Sói sẽ ăn thịt con đấy, Khăn đỏ bảo mẹ:
– Con sẽ làm như lời mẹ dặn.
Rồi cô bé chào mẹ ra đi. Nhà bà Khăn đỏ ở trên đồi, Khăn đỏ mải hái hoa, bắt Bướm, bị lạc vào rừng và gặp chó sói. Em không biết sói là một con vật độc ác nên không sợ. Sói hỏi:
– Cháu Khăn đỏ đi đâu sớm thế?
– Cháu đi đến nhà bà.
– Cháu mang gì ở khăn gói thế?
– Bánh đấy. Hôm qua ở nhà làm bánh. Bà ốm, cháu mang đến để bà xơi cho khỏe người.
– Bà cháu ở đâu, cháu Khăn đỏ?
– Đi vào rừng độ mười lăm phút nữa thỡ tới. Nhà ở dưới ba cây
sồi to kia kìa . Bác biết chứ! Sói nghĩ bụng: “Con mồi non này hẳn là béo ngon hơn mụ già kia”. Hắn tự nhủ phải lập mưu chén được cả hai. Hắn mon men lại
gần Khăn đỏ bảo:
– Này cháu Khăn đỏ ạ, cháu hãy nhìn những bông hoa tươi đẹp
quanh đây. ở trong rừng là vui lắm nhé!
Khăn đỏ mở to mắt ra nhìn. Em thấy ánh nắng rập rờn qua
cành cây, em nghĩ bụng giá mang bó hoa tươi đến tặng bà chắc bà thích lắm. Trời cũng sớm thế nào đến chả kịp. Em bèn ra khỏi đường rẽ vào rừng hái hoa. Hái được một bông, em nghĩ là vào sâu chắc có bông đẹp hơn, và em lại mon men đi . Chó sói đi thẳng tới nhà bà cụ, gõ cửa.
– Ai đấy?
– Cháu Khăn đỏ đây, bà mở cửa cho cháu bà ơi. Cháu mang lại
cho bà bánh đây. Bà nói:
– cháu đẩy cửa mà vào. Bà yếu quá không dậy được
đâu.
Sói đẩy then cửa, cửa mở tung. Nó chẳng nói chẳng rằng, đến
thẳng giường bà, nuốt chửng bà. Rồi nó mặc quần áo bà, đội mũ bà, nằm vào giường bà, kéo rèm che lại. Khăn đỏ tha thẩn chạy đi hái hoa. Đến lúc hái nhiều quá mang không xuể,Khăn đỏ mới chợt nhớ đến bà, vội lên đường đi đến nhà bà. Khăn đỏ thấy cửa mở, lạ lắm. Khăn đỏ chào bà nhưng không thấy có tiếng đáp. Cô bé lại bên giường, kéo rèm ra, thấy bà nằm, Cô bé nói:
– Bà ơi bà! Sao tai bà to thế?
– Tai bà to để nghe cháu rõ hơn.
– Bà ơi bà! Sao mắt bà to thế?
– Mắt bà to để nhìn cháu rõ hơn.
– Bà ơi bà! Sao tay bà to thế?
– Tay bà to để bà ôm cháu chặt hơn.
– Sao mồm bà to thế kia?
– Mồm bà to để bà ăn cháu ngon hơn.
Sói nói xong liền nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng em bé Khăn
đỏ đáng thương. Sói  no quá, lại nằm xuống giường ngủ ngáy o o. Có người đi săn qua nhà nghĩ bụng:
– Quái! Sao bà lão ngáy to thế này, phải tạt vào xem bà ấy có
làm sao không. Bác bước vào phòng, đến giường thì thấy sói đang nằm. Bác giơ súng lên định bắn. Bác nghĩ không nên bắn mà nên lấy kéo rạch bụng con sói đang ngủ ra. Vừa rạch được vài mũi thì thấy chiếc khăn quàng đỏ chóe, rạch được vài mũi nữa thì cụ bà bước ra, khăn đỏ nói 
– Trời ơi! Cháu sợ quá! Trong bụng sói, tối đen như mực.

 Khăn đỏ vội đi nhặt
đá to nhét đầy bụng sói. Sói tỉnh giấc muốn nhảy lên, nhưng đá
nặng quá, nó ngã khuỵu xuống và lăn ra chết. Ba người đều vui mừng. Người đi săn lột lấy da sói mang về nhà. Bà lão ăn bánh của Khăn đỏ mang đến và cảm thấy lại sức. Khăn đỏ nghĩ bụng: “Từ nay trở đi, mẹ dặn gì là phải nghe mẹ, không bao giờ được rời khỏi đường chạy một mình vào rừng sâu”.

STORY: THE ENORMOUS (GIANT) TURNIP  - A Russian Folktale Story for Kids  

.

An old man planted a turnip. The turnip grew and grew. It grew to be the enormous turnip. The old man started to pull the turnip out of the ground. He pulled and pulled, but couldn't pull it out. So he called over the old woman.

The old woman took hold of the old man, the old man took hold of the turnip, they pulled and pulled, but couldn't pull it out. So the old woman called over the granddaughter.

The granddaughter took hold of the old woman, the old woman took hold of the old man, the old man took hold of the turnip, they pulled and pulled, but couldn't pull it out. So the granddaughter called over the dog.

The dog took hold of the granddaughter, the granddaughter took hold of the old woman, the old woman took hold of the old man, the old man took hold of the turnip, they pulled and pulled, but couldn't pull it out. So the dog called over the cat.

The cat took hold of the dog, the dog took hold of the granddaughter, the granddaughter took hold of the old woman, the old woman took hold of the old man, the old man took hold of the turnip, they pulled and pulled, but couldn't pull it out. So the cat called over the mouse .

The mouse took hold of the cat, the cat took hold of the dog, the dog took hold of the granddaughter, the granddaughter took hold of the old woman, the old woman took hold of the old man, the old man took hold of the turnip, they pulled and pulled--and finally--out came the enormous turnip!

end

Bình luận của bạn